01112014

Cập nhật lúc:02:23:11 AM GMT

Back Diễn đàn Mục lục: Thường thức âm nhạc Tango - Điệu nhảy mê đắm của những đôi tình nhân

Tango - Điệu nhảy mê đắm của những đôi tình nhân

  • PDF.

Điệu Tango là sự hòa quyện, chìm đắm trong say mê của đôi tình nhân với những nhịp nhanh chậm đan xen. Không  đơn thuần chỉ là một điệu nhảy, nó như tâm trạng, triết lý, nghệ thuật sống và hơn hết đó là sự huyền thoại ....

Vũ điệu Tango - điệu nhảy chất chứa đầy tâm trạng ấy đã xuất hiện lần đầu ở khu vực toàn những con người nghèo khó nhất của Thủ đô Buenos Aires, Argentine. Cho mãi đến ngày nay, người ta vẫn cảm thấy ngỡ ngàng khi biết rằng tác giả của điệu nhảy "không bao giờ chán" ấy lại chính là những người "chân lấm tay bùn"! Đó chính là tâm trạng của con người. Từ đây, sự hòa hợp các nền văn hóa đã nảy sinh với những quý bà trong các bộ áo dài dạ hội lấp lánh và những quý ông trong các bộ áo đuôi tôm.

Những nét đặc trưng của điệu Tango: Nhịp phách: 2/4 và 4/4, phách 1 được nhấn mạnh, phách 3 nhẹ hơn, vào ở phách 1 (với nhạc 4/4). Tốc độ: 32 - 33 nhịp/phút, tức là 128 - 132 phách/phút. Cách đếm: Kết hợp giữa S, Q và & (trong đó, S là 2 phách, Q là 1 phách, & là nửa phách)…

Những dấu ấn

Mặc dù các nhà nghiên cứu lịch sử âm nhạc đã tranh cãi nhiều về nguồn gốc xác thực của Tango, nhưng nhìn chung, người ta thừa nhận điệu nhảy này đã được vay mượn từ nhiều nước - những giai điệu của những nô lệ châu Phi gõ trên trống; điệu milonga của những cánh đồng hoang Nam Mỹ được kết hợp giữa những giai điệu Ấn Độ và điệu nhạc của những người Tây Ban Nha đi khai hoang, ngoài ra, còn có những ảnh hưởng khác trong đó có Latin. Một số người cho rằng từ “Tango” xuất phát từ tiếng Latin ”tangere” (có nghĩa là kề sát nhau). Tuy nhiên, thời gian đầu, Tango luôn bị tầng lớp những người da trắng ở châu Mỹ bài xích và coi đó là "không lành mạnh". Mãi đến năm 1880, một nhạc  sĩ người Uruguay chính thức sáng tác bản nhạc đầu tiên cho vũ điệu Tango thì sức mạnh của nó mới thực sự bùng cháy, khiến hàng triệu con tim rung động và say mê.

Những năm cuối thế kỷ 19, Tango Argentine chịu nhiều ảnh hưởng của các điệu nhảy châu Âu du nhập bởi làn sóng di cư từ châu Âu, châu Mỹ. Người Tây Ban Nha, người Italya, người Bồ Đào Nha... đều góp tay đi tìm cái mới, cái lạ ở vùng đất mới. Họ muốn hòa mình vào điệu nhảy giàu cảm xúc và rất mạnh mẽ của người dân bản xứ... Nó trở thành mode thịnh hành của Pháp và sau đó một thời  gian ngắn là ở Anh, rồi Mỹ. Mỗi nước lại thay đổi nó theo cách của mình. Một nhạc sĩ Mỹ là Astor Piazzola đã mang những yếu tố của nhạc jazz vào trong Tango.

Tango châu Mỹ chưa tồn tại cho tới tận những năm 1913 - 1919, lúc đó Tango được du nhập từ Pháp, nhưng chủ yếu là qua Anh. Nhịp điệu “ bump bump ba - bump bump” được mở đầu với các bộ váy dài kiểu “bumpers” của các quý bà để tránh không quá chạm sát với những bạn nhảy của mình. Loại nhạc này nhanh chóng trở nên phổ biến ở Ý và trở thành quốc nhạc ở Phần Lan. Nhà soạn nhạc Kurt Weill cũng đã viết một số tác phẩm, trong đó nổi tiếng nhất là “Der Matrosensagen” (Bài hát của người thuỷ thủ). Những người Anglos thì đơn giản hóa điệu nhảy. Các thầy giáo người Mỹ dạy điệu foxtrot nhưng lại gọi đó là Tango.

Năm 1918, viết lời cho nhạc Tango có xu hướng phát triển mạnh và từ đó xuất hiện một ngôi sao mà giờ đây vẫn còn nổi danh 5 thập kỷ sau khi ông mất - ca sĩ Carlos Gardel. Hồi ức về lối trình diễn đầy lôi cuốn của ca sĩ điển trai này để lại trong lòng người Argentina sự sùng bái, không giống như những gì mà Elvis Presley đã có được ở Mỹ.

Năm 1930, một cuộc đảo chính quân sự ở Argentina đã đặt dấu chấm hết cho quyền bầu cử của công dân và do đó đã làm câm lặng tiếng nói của mọi người - Tango. Trong thời gian này một ca sĩ nhạc Tango đồng thời cũng là một nhà triết học đã nổi lên - Enrique Santos Discepolo. Ông nổi tiếng với câu nói “Thế kỷ 20 là một đống tro tàn mà không ai có thể phủ nhận…” Tango sống trở lại vào cuối những năm 1930 khi nhân dân Argentina đoạt lại quyền tự do chính trị của mình. Họ kỷ niệm việc thăng tiến địa vị xã hội bằng Tango và điều này trở thành một biểu tượng cho tình đoàn kết và là một phần cuộc sống hàng ngày của họ. Những nhạc sĩ Tango nổi tiếng đi theo những xu hướng mới như Fresedo, De Caro, Pugliese và Anibal Troilo.

Không bao lâu sau, giới trí thức phong lưu giờ đây đã trở nên khác biệt hẳn so với tầng lớp lao động bắt đầu viết lời cho Tango. Vì những ảnh hưởng của họ, Tango trở nên lãng mạn hơn, hoài cổ hơn và là một ký ức ngọt ngào về tuổi thanh xuân trong một xã hội bình dị không bao giờ tồn tại. Khi Juan Peron nắm quyền năm 1946, Tango lại trở nên cực thịnh ở Argentina vì cả ông và phu nhân Evita đều hết lòng ủng hộ loại nhạc này. Nhưng sau cái chết của bà năm 1952, Tango lại rơi ra khỏi địa vị thống trị của nó. Với sự xâm chiếm của nhạc Rock&Roll Mỹ, Tango lại lỡ bước với thời gian…

Âm ỉ, nhen nhúm, rồi bập bùng ngây ngất, tiết tấu độc đáo của Tango, vào thế kỷ 20 từ Buenos Aires đã chinh phục khắp thế giới. Cho dù từng trải bao thăng trầm trong suốt hơn một trăm năm lịch sử, giống như cuộc đời của chủ nhân nó, Tango vẫn phát triển và tỏa lan khắp hành tinh. Phải chăng, sức quyến rũ và cảm hóa của Tango khiến người ta không dễ gì cưỡng lại? Người Argentine gửi gắm cả hồn mình vào nhịp bước của Tango như thể nó là người bạn tri kỷ vậy!

Trong thời kỳ phục hưng, không nhiều những gương mặt nổi bật - Điều kỳ lạ là thời đó không hề hoặc rất ít phụ nữ dạy Tango và phụ nữ chỉ đi nhảy thôi chứ chưa có định nghĩa “sao”. Thời kỳ mà chỉ nam giới mới được tôn vinh, còn phụ nữ, dù có “vượt” nam giới, nhưng cũng chỉ được xếp “hàng thứ”…

Những “phụ nữ nhảy Tango” đó làm thế nào để điệu nhảy của họ “được công nhận”. Dưới đây là một trong những phụ nữ điển hình đã làm được điều tưởng chừng không thể đó…

Graciela Gonzalez - “Nữ chiến binh điển hình của Tango”

Sắc nét, đơn giản, mạnh mẽ nhưng vẫn vô cùng tinh tế và duyên dáng là những bước Tango chắc nịch mà đầy nữ tính của Graciela Gonzalez. Graciela là một trong những phụ nữ tiên phong trong việc có "tiếng nói riêng" của mình ở điệu nhảy Tango.

Bố mẹ Graciela (đã qua đời) đều là những người sống trong “kỷ nguyên vàng của điệu Tango” và vì thế, họ là những nghệ sĩ nhảy Tango một thời, song Graciela lại chẳng học nhiều được từ họ... Theo Graciela, khi họ còn trẻ, loại nhạc duy nhất họ nghe được qua đài phát thanh là Tango, thời đó nhạc Tango và Jazz đang rất thịnh. Và điệu nhảy này đã giúp họ có nhau...

Bắt đầu học Tango từ năm 1988 tại một cung văn hóa gần nhà do nhóm của Gustavo Naviera hướng dẫn. Ngay ngày học đầu tiên, Graciela đã nhảy liên tục 4 tiếng đồng hồ và kể từ đó, Graciela chưa bao giờ ngừng nghỉ. Ngoài Gustavo Naviera, những nghệ sĩ Tango nổi tiếng khác thời đó như: Pupi Castello, Pepito Avellaneda, Antonio Todaro... (riêng Gustavo, ông là một trong những nghệ sĩ trẻ thời bấy giờ và dám làm những điều khác biệt!).

Graciela “vào đôi” với Pupi Castello lần đầu tiên vào năm 1998 tại một buổi tập và họ đã cùng nhau đi thi, sau đó đã đoạt giải nhất và rồi cặp đôi này được xem là những hạt mầm của Tango thế hệ mới…

Nếu nói về vai trò của nữ trong điệu Tango, Graciela xứng đáng được xem là người phụ nữ tiên phong. Không phải bởi bà nhảy rất đẹp mà còn là người soạn ra khóa học đầu tiên về kỹ thuật cho nữ với toàn các giảng viên nữ như Martha Anton, Veronica Alvarenga và dạy tại La Galeria of Tango. Đến năm 1994, lớp kỹ thuật cho nữ đầu tiên được khởi xướng.

Với bà, phong cách và cũng là điểm nhấn của mình đó là một “đôi chân tốt”. và điệu nhảy như thế nào là tuyệt hảo cũng được bà đề cập đến - đó không chỉ là một điệu nhảy mà bà xem đây như một cuộc du ngoạn, xem như không có gì liên quan đến hình dáng của điệu nhảy cả… chỉ là đi bộ với nhiều tổ hợp bước và phụ thuộc rất nhiều vào hoàn cảnh… Sự kết hợp là điều quan trọng nhất. Nếu không kết hợp được thì cũng chẳng có “cuộc du ngoạn” nào…

Mai Khang tổng hợp SN28 (4/2010)


Bài liên quan:
Bài mới hơn:
Bài cũ hơn:

Ý kiến của bạn


Mã an toàn
Đổi mã khác