Cũng là nghe lần đầu bài hát này. Giọng hát còn non, có vẻ như kỹ thuật thanh nhạc còn chưa ổn nhưng giai điệu cứ ngân vọng mãi trong tôi. Rồi như duyên tiền định tôi được làm quen với tác giả bài hát, chị Lê An Tuyên, qua nhà thơ Giáng Vân.
Từ nước Đức xa xôi Lê An Tuyên đã hát Lời cỏ may cho tôi nghe qua điện thoại. Và chị đã kể cho tôi nghe vì sao chị viết Lời cỏ may. Đó là năm 2008 khi cuộc làm ăn của người con xa xứ có khả năng đổ bể. Bao nhiêu vốn liếng tích lũy trên đất khách quê người sẽ trôi vèo trong tích tắc. Với một người đàn bà luôn phải lo cho cuộc sống gia đình thì đó sẽ là thảm họa. Trong những ngày buồn chị trở về quê nhà. Chuyện mưu sinh tạm gác một bên, chị thả hồn trong những giấc mộng ngày xưa. Những ngày màu tím của hoa tràn đầy trong hy vọng. Và không ngờ trong mơ, cũng giống như ở cuộc đời, chị lại gặp "hoa cỏ may" chứ không phải những bông hồng tím. Song, sông quê, tình quê đã an ủi chị, và từ đó chị khám phá ra một thế giới khác, với hoa cỏ may. Thế là chị viết: " Lạ tiếng lạ người trên đất lạ em trở về với ngọt giọng đò đưa. À ơi. muối ba năm muối vẫn hãy còn mặn vị ngọt tính quê như dáng mẹ vẫn chờ... "

Có một nhà văn đã viết: "Khi thành công ta hướng về miền đất hứa. Khi buồn đau ta nhớ về bến đò xưa". Chị còn kể cho tôi nghe, hiện nay công việc làm ăn của chị đã tốt đẹp trở lại. Những ngày cuối tuần chị đi xa hàng vài trăm cây số để lấy hàng. Công việc bận rộn nhưng có "hoa cỏ may" bên mình chị vẫn thấy đời mình là may mắn, là hạnh phúc. Mỗi khi gặp những người Việt làm ăn xa xứ, chị đã hát cho họ nghe Lời cỏ may. Nghe chị hát nhiều người đã khóc. Có người cũng kể cho chị về một "hoa cỏ may" của họ. "À..ơi...Muối ba năm muối còn vẫn mặn...."
Nhà văn Y Ban
ANVN7 (01/2010)